Tôi đã hỏi anh ấy một câu: "Anh có thực sự Khát Học để nâng cấp Tư Duy và nâng cấp Cuộc Sống của mình lên không"
Và anh ấy trả lời tôi như này: "Anh già rồi, nhiều tuổi rồi, không còn nhiều thời gian như tụi trẻ nữa...thế nên tuổi này còn học hành gì nữa em"
Tôi hiểu tâm lý của anh ấy, tâm lý mà giống như bao nhiêu người "có tuổi" bây giờ vẫn bị. Nhưng tôi thực sự nói một điều mà làm người anh này phải bừng tỉnh.
"Anh không nhiều tuổi hơn em, em cũng không ít tuổi hơn em, anh không chết sớn hơn em mà em cũng chẳng sống lâu hơn anh. Cuộc sống này là Vô Thường. Em và anh đều là người và đều có 24h để sống. Sau đêm nay em và anh cùng nhắm mắt đi ngủ là chúng ta chấm hết một ngày. Ngày mai em có thể không thể mở mắt ra được nữa, nhưng anh thì vẫn có thể thở, vẫn có thể mở mắt ra và tiếp tục sống. Vậy em đâu có sống lâu hơn anh, em đâu có nhiều thời gian hơn anh. Thế nên chúng ta chỉ có 24h này để cống hiến cho xã hội, xây dựng cho đất nước, lo cho gia đình và làm đẹp cho tâm hồn của mình thôi"
Người anh này bắt đầu trầm xuống...
Và tôi nói tiếp...
"Anh có thấy các người Vĩ Đại, các vị Thánh Nhân ở thế giới. Donald Trump 74 tuổi vẫn ngày đêm cống hiến cho đất nước Mỹ. Gandhi, ông Phật, ông Chúa,...hộ đều công hiến đến hơi thở cuối cùng. Thế nên mình còn quá trẻ, mình còn quá nhiều thứ cần phải học, phải làm...không ai định nghĩa được anh già cả, chỉ chính anh cho phép điều đó hay không thôi..."
Tôi nói xong với giọng hùng hồn. Và qua Camera, tôi thực sự cảm nhận được đã khơi gợi cho anh trai này một sự Khát Khao, một nguồn động lực lớn như kiểu đã thúc đẩy rất mạnh để anh được Thức Tỉnh và sống đúng với con người mình.
Cuộc sống cũng thế bạn à, mỗi người đều có 24h. Không ai nhiều hơn ai, chỉ đơn giản là chúng ta làm và dùng nó vào việc gì thôi.
Hãy trân quý thời gian của mình. YÊU mọi người
