Lúc khởi nghiệp t đi vay mượn và tự mình làm trước đó t cũng tự làm online thấy ổn nên quyết định mở cửa hàng nhưng đời không như là mơ làm chỉ đủ ăn còn tiền duy trì cửa hàng mỗi tháng cũng 15-20tr. Rồi tiền chi tiêu t cứ cố gắng cố gắng duy trì rồi khi Hà Nội giãn cách xã hội t đi vay mượn chỉ mong khi hết dịch mọi chuyện sẽ khác. Nhưng buồn càng thêm buồn mà thôi, đến cuối năm t còn không muốn về quê ăn tết nhưng ae bạn bè khuyên mãi nên t cũng về dù sao ngày tết là để gia đình sum họp mình không về gia đình ăn tết cũng mất vui . Rồi t cũng kể chuyện t vỡ nợ cho mẹ t nghe mẹ t cũng buồn lắm. Rồi mấy ngày cuối năm ngta gọi đòi nợ đến mức t ko dám nghe. Mẹ tao biết điều đó nhưng bà cũng chẳng nói ra đâu nhìn mắt mẹ t t cũng phần nào hiểu được những lo lắng. T Cũng chẳng muốn giãi bày cùng ai, vì tay mình làm có thắng có thua nợ được trả được. Nay thật sự t khá buồn vì vừa hết tết t chưa biết làm gì ở nhà trông cháu cho anh chị t đi làm trưa đến n khóc quá đòi bà mà 12h30 t vẫn ko thấy mẹ t về bình thường mẹ cũng chỉ ở nhà trông cháu thôi ko phải làm gì cả. T mới gọi điện video cho cháu đỡ khóc thì tao cũng khóc luôn mẹ tao đi nhặt đồng nát để gom tiền cho tao trả nợ và làm lại. Cổ họng tao ứ lại có quát lên mẹ đi về ngay cho con. Vì tuy tao còn trẻ nhưng tự lập cũng khá sớm, và mẹ tao cũng khổ nhiều rồi nên khi thấy cảnh này tao không chịu được. Trước đây làm được mỗi khi về nhà tao đều cho mẹ ít tiền để mẹ mua sữa uống hay ăn gì mẹ mua. Nhưng hôm nay là 1 thằng con trai mà tao ko kìm được lòng mình. Mẹ t năm nay cũng gần 60t rồi còn khoẻ mạnh gì đâu có thằng con nào thấy cảnh này mà cam tâm cho được. T thấy mệt mỏi quá chỉ biết nghĩ trong đầu mình còn thở ngày nào thì mình sẽ không để mẹ khổ ngày ấy. Càng thất bại càng phải cố gắng, cố gắng thật nhiều vì độ tuổi của t còn khá trẻ để suy nghĩ trong đầu những tuyệt vọng. Không có áp lực thì làm sao có kim cương!

Cố lên tôi ơi!!!!

#shopxanh #kinhdoanhonline #congdongkinhdoanh